Trước sự gặng hỏi của đông đảo hải tặc, người trên tàu Linh Đang Dữ Tửu Bôi cũng cảm thấy nở mày nở mặt. Thế là mượn men say, bọn họ bắt đầu thao thao bất tuyệt chém gió, bảo rằng đây chính là thủy thủ trưởng mới của tàu mình - thủy thủ Nham đến từ phương Đông huyền bí, vừa hung ác lại vừa mạnh mẽ. Chẳng những hắn chỉ huy một đám già yếu tàn tật làm thịt mấy trăm con lợn Tây Ban Nha, mà còn đơn thương độc mã tiêu diệt luôn một con Hủ Hồn Thi của Voodoo giáo, thật sự rất đáng gờm.
Sự dũng mãnh của lính thủy Tây Ban Nha thì hầu như tên hải tặc nào cũng từng nếm trải, nhưng phần lớn bọn chúng đều từng tự tay xử lý người Tây Ban Nha rồi, nên chẳng thấy tài điều binh khiển tướng của Phương Sâm Nham có gì quá xuất chúng. Thế nhưng, chiến tích anh dũng một mình tiêu diệt Hủ Hồn Thi của Voodoo giáo lại khiến tất cả đồng loạt hít một ngụm khí lạnh, ánh mắt nhìn hắn cũng thay đổi hẳn. Điều này cũng giống như trận Trường Bản, rõ ràng quân Tào đánh cho Lưu Bị mất cả vợ lẫn con, nhưng cuối cùng lại biến thành phông nền làm nổi bật Triệu Vân vậy. Người ta thường thích thú trước những thành tựu mang tính anh hùng cá nhân hơn, còn công lao của tập thể thì chẳng mấy ai để ý đến.
Huống hồ thứ mà Phương Sâm Nham phải đối mặt lại là Hủ Hồn Thi! Một con quái vật đáng sợ và mạnh mẽ của Voodoo giáo! Trong lòng đám hải tặc này, Voodoo giáo luôn gắn liền với hai chữ bí ẩn và kinh hoàng. Quan trọng hơn là, dưới trướng đại thương nhân Tây Ban Nha Fernandes không chỉ có một con Hủ Hồn Thi, mà có tới tận ba con! Ngoại trừ con "Nhai Nhĩ Đóa" bị Phương Sâm Nham xử đẹp ra, còn có hai con khác là "Khẳng Phệ Thủ Chỉ" và "Hủ Lạn Tị Tử". Hai con quái vật ghê tởm này đã khiến những tên hải tặc từng chạm trán phải nếm đủ trái đắng, đương nhiên cũng để lại trong lòng chúng ấn tượng sâu sắc khó phai.
Những tay hải tặc già đời lại càng chú ý đến cách dùng từ nhất trí của đám thủy thủ tàu Linh Đang Dữ Tửu Bôi: "một mình tiêu diệt" chứ không phải "một mình đánh bại". Điều này chứng tỏ đây không phải lời bốc phét mà là chuyện có thật. Bởi vì "đánh bại" có nghĩa là kẻ địch có thể đã chạy thoát mà chẳng để lại dấu vết gì, nhưng "tiêu diệt" lại mang ý nghĩa ít nhất cũng phải có một cái xác để chứng minh độ chân thực của trận chiến. Nghĩa là lời đồn trên tàu Linh Đang Dữ Tửu Bôi dù có bị thổi phồng đôi chút, thì sau khi trừ đi phần chém gió, sự thật còn lại vẫn vô cùng đáng nể.
Rất nhanh sau đó, đã có hải tặc xách túi rượu của mình đến mời Phương Sâm Nham một ngụm. Những tên hải tặc này phần lớn đều mang thái độ tôn kính, bởi trong trận giáp lá cà ban ngày, hầu như ai cũng có bạn bè hoặc người thân bỏ mạng dưới tay Hủ Hồn Thi. Theo truyền thuyết của Voodoo giáo, kẻ chết dưới tay Hủ Hồn Thi thì ngay cả linh hồn cũng sẽ bị nguyền rủa, vĩnh viễn phải chịu đựng đau khổ. Chỉ có dũng sĩ giết chết Hủ Hồn Thi mới có thể giúp họ được giải thoát, nên bọn họ tới đây đương nhiên là muốn nhờ Phương Sâm Nham chúc phúc cho những người anh em đã khuất.
Vị "thủy thủ Nham đến từ phương Đông" này cũng cực kỳ hào sảng, uống từng ngụm lớn, nói cười rôm rả, hoàn toàn chẳng giống vẻ hung ác trong lời đồn. Thực ra là vì Phương Sâm Nham phát hiện việc uống rượu cùng đám hải tặc này cũng giúp tăng điểm danh vọng của mình, mức tăng dao động từ 10 đến 30 điểm, nhưng chủ yếu vẫn là 10 điểm. Đáng tiếc là mức tăng này lại phụ thuộc vào điểm mị lực, nếu không thì sau chầu rượu này, điểm danh vọng của hắn ít nhất cũng phải tăng cả ngàn điểm. Dẫu vậy, điểm danh vọng của hắn vẫn tăng hơn 300 điểm, vượt mốc lên thành 613/3000 điểm.
Ngoài ra, Phương Sâm Nham còn có một thu hoạch ngoài ý muốn, đó là trong các túi rượu mà đám hải tặc mang tới có rất nhiều loại khác nhau. Trong đó tình cờ lại có rượu rum khoai tây Rams và rượu rum Kusba cần thiết để thăng cấp "cột mốc: Túy Hán". Xem như hắn đã nâng cấp thành công từ "cột mốc: Túy Quỷ" lên thành "cột mốc: Túy Hán", các thuộc tính kèm theo cũng được tăng cường. Cùng lúc này, Mộng Yểm ấn ký cũng truyền tới thông báo:"Bạn đã thăng cấp thành công cột mốc: Túy Hán."
"Bạn nhận được danh hiệu: Túy Hán."
"Túy Hán: Khi uống đồ uống có cồn, độ chính xác giảm 2%, tỷ lệ bạo kích tăng 6%, kéo dài trong 60 phút."
"Chỉ có thể trang bị một danh hiệu tại một thời điểm, bạn có muốn trang bị danh hiệu Túy Hán ngay bây giờ không?"
"Mở khóa cột mốc tiến giai: Phẩm tửu cao thủ."
"Điều kiện hoàn thành: Thưởng thức các loại rượu sau đây:"
Rượu Brandy Charente của Pháp.
Rượu Whisky Chivas - Royal Salute của Anh.
Rượu Vodka Polginka của Nga.
Rượu Champagne Cristal của Pháp.
Rượu vang sủi Barca Cava của Tây Ban Nha.
Rượu Mao Đài nguyên chất năm 1950 của Trung Quốc.
Gợi ý: Cột mốc này có thể hoàn thành ở bất kỳ thế giới nào.
Phương Sâm Nham cạn lời nhìn tên sáu loại rượu này. Với vốn hiểu biết rộng rãi của mình, hắn cũng chỉ mới thấy rượu Mao Đài trên quảng cáo, chứ cái mác "nguyên chất năm 1950" đằng sau thì hoàn toàn mù tịt. Còn mấy nhãn hiệu kia, đừng nói là uống, đến nghe hắn còn chưa từng nghe bao giờ. Nhưng có một điều Phương Sâm Nham dám chắc, đó là nếu muốn mua mấy chai này, e rằng phải tốn một đống tiền. Mà quan trọng nhất là có tiền chưa chắc đã mua được! Hắn chỉ đành cười khổ lắc đầu, quẳng luôn cái danh sách yêu cầu này sang một bên.
Dù kỹ thuật ủ rượu thời kỳ này còn khá lạc hậu, rượu rum chưa qua chưng cất tinh chế nên nồng độ cồn không cao, nhưng Phương Sâm Nham ít nhiều cũng đã nốc vào bụng cỡ hai, ba cân rượu, tự nhiên thấy trướng bụng muốn đi giải quyết nỗi buồn. Lúc này trời đã tối mịt, hòn đảo nhiệt đới ngập tràn một bầu không khí đặc trưng, vừa hòa quyện hương thơm ngọt ngào của dừa, lại vừa thoang thoảng vị tanh nồng của gió biển. Phương Sâm Nham bước thấp bước cao trên bãi cát, tìm một góc khuất không người rồi tụt quần xả nước, xong xuôi mới thỏa mãn thở dài một hơi. Giải quyết xong, cơn khát sau khi uống rượu ập đến làm hắn bỗng thèm một ngụm nước dừa tươi, bèn dáo dác tìm quanh. Hắn lội dọc bờ biển gần cả cây số mới thấy một cây dừa sai trĩu quả. Dù cây dừa khá khó trèo, nhưng lúc này Phương Sâm Nham dù sao cũng đã có 8 điểm nhanh nhẹn, nên sau một hồi hì hục, rốt cuộc hắn cũng leo được lên ngọn. Ngay khi hắn vừa vươn tay định hái dừa, từ phía xa bỗng truyền đến vài tiếng thở dốc đầy kìm nén.
Phương Sâm Nham tuy chưa lấy vợ nhưng cũng chẳng phải tay mơ, dĩ nhiên nghe ra được đây là tiếng rên rỉ khe khẽ của phụ nữ, mà lại không phải vì đau đớn. Nói toẹt ra thì chính là tiếng gọi giường. Có điều người đàn bà này rên lẳng lơ đến tận xương tủy, lọt vào tai cứ như một sợi tơ mỏng manh vương vấn trong lòng, cào cấu đầy trêu ngươi. Phương Sâm Nham nghe xong cũng thấy bứt rứt, nóng ran cả người.
Rất tự nhiên, thuận theo bản năng của một thằng đàn ông, mượn lợi thế tầm nhìn từ trên ngọn dừa, hắn liền cúi xuống nhìn. Quả nhiên, có một đôi nam nữ đang "mây mưa" trên bãi cát. Người đàn bà có mái tóc vàng bồng bềnh, đôi chân dài đầy đặn màu lúa mì quắp chặt lấy eo gã đàn ông, tiếng rên rỉ bật ra từ cánh mũi nghe như khóc như than. Ánh mắt Phương Sâm Nham không kìm được mà dán chặt vào đôi chân dài kia, trong đầu bất giác đem ra so sánh với cặp giò khêu gợi của nữ chính phim "Transformers 3" lúc mới xuất hiện, cuối cùng vẫn chốt lại là cô nàng này ăn đứt.Hai người này hiển nhiên đã mây mưa kịch liệt được một lúc lâu, thế nên Phương Sâm Nham rất nhanh đã thấy gã đàn ông run rẩy dữ dội vài cái, sau đó cả hai dần bình tĩnh lại. Người đàn bà vô cùng thoải mái để trần như nhộng đứng bên bờ biển táp nước lên người, vuốt lại mái tóc dài. Dù trời tối không nhìn rõ từng chi tiết, nhưng hắn vẫn lờ mờ nhận ra được đường cong nóng bỏng đầy mê hoặc của ả. Còn gã đàn ông kia, ngay cả động tác mặc áo kéo quần cũng toát lên vẻ phóng khoáng pha chút lười biếng, từng cử chỉ đều cực kỳ dứt khoát, bất giác khiến người ta liên tưởng tới một con báo săn đang thong dong.
Đúng lúc này, gã đàn ông bỗng quay phắt đầu lại, hạ giọng cảnh giác nhìn về phía này:
"Ai?"
Giọng gã trầm thấp và đầy cuốn hút. Phương Sâm Nham giật thót mình, suýt chút nữa đã vào tư thế phòng thủ. May sao gã đàn ông kia không nhìn về phía hắn mà bắt đầu vội vã mặc quần áo. Chẳng mấy chốc, từ đằng xa có một người đàn ông trông khá lùn và chắc nịch đi tới. Ông ta dường như biết tiến lại gần sẽ thấy vài cảnh tượng nhạy cảm, bèn đứng từ xa quay lưng lại, vô cùng hoảng hốt cất lời:
"Rất xin lỗi vì đã làm phiền ngài vào lúc này, ngài Sparrow. Nhưng cha ngài bảo tôi rằng, nếu trong vòng mười phút nữa không thấy ngài xuất hiện, thì cái thân già Gibbs đáng thương này sẽ bị treo lên cột buồm hứng gió suốt ba ngày ba đêm mất..."
Phương Sâm Nham tức thì cảm thấy hơi nghẹt thở. Dường như trong thế giới biển Caribe này, người được gọi là ngài Sparrow chỉ có duy nhất một người mà thôi! Lúc này, giọng nói biếng nhác của gã đàn ông bên dưới lại vang lên:
"Gibbs, đừng căng thẳng thế, cha ta là một lão già hiền từ và rộng lượng, ông ấy chỉ dọa ông thôi."
Giọng Gibbs vẫn ngập tràn vẻ sợ hãi:
"Ngài Sparrow, tôi đồng ý với ngài, nhưng tôi vẫn phải nói rằng thời gian ông ấy cho tôi không còn nhiều nữa đâu. Xin ngài hãy lập tức quay về cùng tôi, cuộc họp của các thuyền trưởng sắp kết thúc rồi. Cho dù thuyền trưởng có đang nói đùa, thì tôi cũng thấy đó là một trò đùa cực kỳ đáng sợ đấy."
"Trật tự nào, Gibbs, chí ít thì ta cũng phải hôn tay nàng Sally thân yêu một cái đã chứ. Cứ nghĩ tới việc chồng nàng ngày nào cũng được hưởng đặc ân này là ta lại ghen đến phát điên lên được."
Những lời này của ngài Sparrow hiển nhiên khiến người đàn bà tên Sally kia cực kỳ vui sướng. Giọng ả hơi khàn nhưng lại đầy vẻ lả lơi quyến rũ:
"Ôi, Jack, mau về đi, kệ em. Cha anh chắc chắn có chuyện quan trọng mới giục anh đấy."
Phương Sâm Nham khẽ híp mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười:
"Thật không ngờ lại gặp ngươi trong hoàn cảnh này đấy, nhân vật chính của chúng ta — ngài Jack Sparrow."



